Empty
Empty

Khi mặt trời khuất sau những tán cây cao, đống lửa trại của chúng tôi tí tách cháy. Bốn con cá hồi béo mập đang xèo xèo trên một phiến đá được nung nóng bằng lửa, một kỹ thuật nấu ăn được người dân vùng núi Gurghiu, thuộc dãy Carpathians phía Đông Transylvania, sử dụng hàng thế kỷ nay. Ngoài tiếng chim hót nhẹ nhàng, đó là âm thanh duy nhất ở đây, cao 1.550 mét so với mực nước biển và cách xa bất kỳ thị trấn hay làng mạc nào.

Samir Teslovan - người lái xe đưa chúng tôi lên những đỉnh núi phủ đầy rừng rậm từ nhà nghỉ của anh ấy ở Toplita, chia sẻ: “Khu vực này rất hoang sơ. Khi đến đây, tôi được nạp lại năng lượng, nạp lại tâm hồn. Tôi cảm thấy tự do, như gió vậy.”

Ngồi bên rìa khu rừng thơm ngát với những cây vân sam, linh sam, sồi và thông, tầm nhìn của chúng tôi trải dài khắp thung lũng đến những dãy núi mờ sương trải dài từng lớp về phía chân trời. Samir chỉ vào một đỉnh núi xa xôi ở phía đông - một hình chóp trên sườn núi gồ ghề. “Phía đó là Ukraine, có lẽ cách khoảng 200km,” rồi chỉ về phía tây: “Hướng đó, khoảng 400km, là Hungary.” Khu rừng vẫn là nơi sinh sống của gấu, sói và linh miêu, nhưng chính sự tĩnh lặng đã đưa anh đến đây. “Tôi thích những vùng hoang dã, nơi không có ai đến. Ở đây vẫn còn những địa điểm mà không mấy người biết đến.” anh ấy nói.

Trên thực tế, những khu rừng và dãy núi rộng lớn của hạt Harghita ở miền trung Romania hầu như không được du khách quốc tế chú ý - 85% du khách đến từ chính Romania. Và nhiều người trong số họ đã tham gia những chuyến đi đường bộ kéo dài 12 ngày cùng gia đình, nghỉ tại các nhà nghỉ và cabin tự phục vụ dọc đường. Chi phí cho chuyến thăm quan này rất rẻ và sự vắng vẻ ở nơi đây mang lại cho họ những trải nghiệm chân thực.

Vùng này trước đây thuộc về đế chế Áo-Hung, nhưng Transylvania - bao gồm cả Harghita, đã được trao cho Romania sau Thế chiến thứ nhất. Dân cư địa phương phần lớn vẫn giữ gốc gác Hungary (khoảng 85%), với đa số tự nhận mình là người Székely (Szeklers) -, một nhóm văn hóa riêng biệt nói tiếng Hungary. Và ảnh hưởng của Hungary có thể thấy trong ẩm thực của vùng, từ món goulash đến bánh kürtőskalács (bánh nướng trong ống khói), và trong những chiếc cổng gỗ székelykapu được chạm khắc tinh xảo bên ngoài các ngôi nhà.

Empty

Chúng tôi thuê một chiếc xe ở Brașov và lái xe về phía bắc. Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là Sâncrăieni, nơi chúng tôi nghỉ tại Organicle Lodge - một căn nhà gỗ xinh xắn, yên tĩnh với phòng ngủ bằng gỗ vân sam ở tầng trên, phòng khách rộng rãi và nhà bếp. Trong khi cậu con trai bốn tuổi của chúng tôi chạy nhảy khắp khu vườn với những chú mèo và chó của chủ nhà, thì chúng tôi thư giãn trên hiên gỗ, nhâm nhi bia Harghita, ngắm nhìn một bãi cỏ cùng dãy núi Harghita phía xa. Vào buổi tối, chim én bay lượn và cò trắng lướt nhẹ trên bầu trời hồng.

Chúng tôi dành thời gian ở hồ Lacul Sfânta Ana hay hồ Thánh Anne gần đó. Đây là hồ núi lửa duy nhất ở Romania. Để đi tới đó, chúng tôi cần phải đi bộ qua đầm lầy than bùn Mohoş - nơi những hàng cây và hệ thực vật kỳ lạ khiến ta có cảm giác như đang quay ngược thời gian về kỷ băng hà, sau đó đi thuyền trên hồ lấp lánh, được bao quanh bởi sắc xanh của rừng cây. Vào buổi tối, chúng tôi đến đài quan sát Medveles Székelyföld - nơi chúng tôi được quan sát 4 chú gấu hoang dã tìm tới ăn những bắp ngô mà người dân để đó cho chúng. Harghita có mật độ gấu cao nhất ở châu Âu. Tuy nhiên, cảnh tượng tuyệt vời nhất trong chuyến đi là khi chúng tôi đang lái xe đến hồ. Khi đó, chúng tôi phát hiện hai mẹ con nhà gấu đang thong thả đi bộ và đánh hơi không khí bên đường xuyên rừng.

Tiếp tục hành trình về phía bắc, chúng tôi dành vài ngày ở Vila Adela gần Lacu Roșu (Hồ Đỏ) - một ngôi nhà màu cam được trang trí bằng hoa phong lữ đỏ, với những ngôi nhà cổ tích, cối xay gió, tượng động vật, bập bênh và cầu trượt trong vườn. Phòng ngủ của chúng tôi nhìn ra khối núi đá vôi hùng vĩ Suhardul Mic.

Sau đó, chúng tôi lái xe qua hẻm núi Bicaz, ngắm nhìn những vách đá và cấu trúc khổng lồ, nổi bật nhất là Piatra Altarului (Đá Bàn thờ), đỉnh núi được đánh dấu bằng một cây thánh giá bằng kim loại. Trên đường đi, chúng tôi dừng lại để leo lên ngọn tháp trong trang viên thời trung cổ Lázár Castle, rồi đến Toplița ở cực bắc của hạt, nghỉ tại Casa Samir - nơi cung cấp dịch vụ tour chụp ảnh động vật hoang dã và tham quan thiên nhiên.

Empty

Sau một buổi chiều lái xe gập ghềnh và dốc, chúng tôi đi bộ đường dài trong dãy núi Gurghiu thanh bình. Ánh nắng vàng lấp lánh xuyên qua những tán cây khi chúng tôi thấy dấu chân của các loài động vật hoang dã trên đường đến nơi cắm trại. Cùng với cá hồi, tour của Casa Samir còn phục vụ món burduf – món cheese cừu mặn tự làm, và xúc xích thịt cừu. Cả hai đều được làm tại trang trại Casa Samir cùng một chai palinka - một loại rượu mạnh làm từ mận.

Đi vòng quanh quận, chúng tôi dừng chân tại nhà nghỉ Turul - một dãy nhà gỗ hai tầng gọn gàng với bồn tắm nước nóng. Chúng tôi dạo quanh những mô hình chi tiết của các lâu đài, cung điện và nhà thờ Transylvania, bao gồm cả lâu đài Bran, tại công viên Mini Transylvania và các mô hình chuyển động cỡ lớn của kiến, bướm và các loài tương tự tại công viên côn trùng gần đó.

Và chúng tôi dành một buổi sáng để leo lên đỉnh Harghita Mădăraș - đỉnh cao nhất trong dãy núi Harghita, ở độ cao 1.801m (5.909ft). Mưa xối xả trút xuống khi chúng tôi đến được đỉn núi. Quang cảnh hùng vĩ của đỉnh núi bị mây che khuất, tạo nên một bầu không khí u ám, tang thương.

Chúng tôi dành một khoảng thời gian nấp trong chòi quan sát để được ngắm thêm vài chú gấu - bao gồm hai con gấu cái to lớn trông như sắp tranh giành khu vực kiếm ăn, trong rừng gần khu nghỉ dưỡng Băile Homorod và dành một trong những buổi chiều cuối cùng của chúng tôi tại hồ Zetea, nơi chúng tôi chèo thuyền kayak về phía nam hướng tới một bán đảo phủ đầy rừng cây. Chúng tôi dừng lại giữa vùng nước rộng lớn và đặt mái chèo xuống để thả trôi một lúc, và cảm giác ấy lại ập đến: một cảm giác tuyệt vời, như được nạp năng lượng từ sự bình yên, hòa mình vào thiên nhiên và tự do, giống như làn gió.

Empty

Chuyến đạp xe này của chúng tôi sẽ đi theo con đường mòn đầy thử thách dài 870 dặm (khoảng 1.400km) cắt chéo qua Romania và đi qua những đồng cỏ trên núi, những khu rừng cổ tích và những tu viện thời trung cổ. Bởi chúng tôi sử dụng xe đạp bán trợ lực, nên chỉ vài phút sau khi bắt đầu chuyến đi, ngón tay của tôi cứ đặt trên cái nút “trợ lực” rất mong bấm xuống. Còn người hướng dẫn viên của nhóm thì luôn nhắc nhở rằng, chỉ sử dụng nút này khi leo leo lên những ngọn đồi mờ sương ở Bucovina, miền bắc Romania. Nhưng, với thể lực hiện nay, tôi không muốn “hết năng lượng” trên những ngọn đồi là nơi sinh sống của chó sói, gấu và linh miêu này.

Là sự kết hợp giữa điểm du lịch sinh thái, dự án nghệ thuật và huyết mạch kinh tế, Via Transilvanica là một con đường mòn mang nhiều câu chuyện với những trở ngại tự nhiên của dãy núi Carpathia. Con đường này, từ lúc lập kế hoạch tuyến đường đến khi thành công, kéo dài hơn bốn năm rưỡi, trở thành một lời mời gọi hấp dẫn để bạn đắm mình vào vùng nông thôn Romania như thể thời gian đang quay ngược về quá khứ.

Tới muộn 2 ngày, tôi may mắn thoát khỏi một cơn bão lớn - đã khiến những người khác trong nhóm ướt sũng. Tôi bắt kịp họ bên ngoài một tu viện thế kỷ 16 ở Vatra Moldoviței, cách Putna khoảng 20 dặm về phía nam. Nơi đây có một trong tám nhà thờ được UNESCO công nhận trong khu vực, nổi bật với những bức bích họa được thiết kế, theo lời Sergiu kể, như "kinh thánh dành cho người mù chữ". Chúng được bảo tồn rất tốt nhờ kiến trúc khéo léo và lớp sơn cao cấp. Màu xanh Voroneț, được làm từ đá lapis lazuli quý hiếm, vẫn rực rỡ.

Empty

Với một số đoạn đường quá dốc và trơn trượt, chúng tôi đã dắt xe đi bộ. Cơn mưa đã ngớt và không khí tràn ngập mùi thơm của thông, của đất và khói củi. Quang cảnh đẹp như tranh vẽ: những đồng cỏ núi kiểu Thụy Sĩ, những đỉnh núi phủ đầy thông và những trang trại trông không khác gì trong một câu chuyện kinh dị dân gian.

Có tiếng chuông vang lên từ phía sau và nhưng tôi nhanh chóng nhận ra chúng không phải do những con bò cái tơ đeo, mà là từ những con chó chăn cừu Bucovina to lớn bảo vệ đàn gia súc khỏi chó sói, gấu và những người đi bộ đường dài. Hướng dẫn viên cảnh báo chúng tôi đứng yên khi đoàn gia súc chậm rãi tiến đến, tránh để lũ chó chăn cừu hiểu lầm. Cậu hướng dẫn viên mang theo nhưng túi đồ ăn vặt sẵn có để làm dịu những tiếng gầm gừ.

Điểm dừng chân của chúng tôi lại vô cùng giản dị và đẹp đẽ. Bữa trưa có thịt nguội, cà chua đỏ mọng và pho mát tự làm. Với rượu mận thơm ngon trên bàn, tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng cho chuyến đi buổi chiều. Xe hỗ trợ và một đội ngũ thân thiện đã sẵn sàng với bơm và cờ lê trước khi chúng tôi bắt đầu chuyến đi tiếp theo.

Empty

Khi chúng tôi chuẩn bị leo lên một trạm trượt tuyết đơn sơ với khung cảnh hùng vĩ, hướng dẫn viên đã phát cho chúng tôi những thanh năng lượng. Không gian rộng mở mênh mông và không một bóng người. Từ khi bắt đầu chuyến đi, chúng tôi chỉ gặp ba người đi bộ đường dài khác.

Sáng hôm sau, chúng tôi nhẹ nhàng len lỏi qua những đồng cỏ điểm xuyết những đống cỏ khô giống như bánh pudding. Rồi, bất ngờ, chúng tôi đi vào một khu rừng cổ thụ - kiểu rừng trong những câu chuyện cổ tích của anh em nhà Grimm. Hướng dẫn viên bảo chúng tôi, nếu may mắn chúng tôi sẽ có thể gặp gấu, hươu, thậm chí cả linh miêu. Khu rừng đó đánh dấu lần đầu tiên tôi thử sức với việc đạp xe trên đường mòn hẹp. Tôi cố tình đi chậm lại, để những người khác vượt lên trước, rồi lao xuống dốc – lưỡi thè ra, tim đập thình thịch – đuổi theo những chiếc xe đạp lướt qua tán cây. Tiếc là không gặp gấu, nhưng đó là một trải nghiệm đạp xe tuyệt vời.

Chính tại đây, tôi để ý đến những phiến đá than đá nặng 250kg - những cột mốc chỉ đường do các nhà điêu khắc khác nhau tạo ra, đứng canh gác mỗi kilomet dọc theo con đường mòn. Mỗi phiến đá đều được chạm khắc và đánh dấu bằng chữ T màu cam đậm (viết tắt của Transilvanica). Hướng dẫn viên nói với chúng tôi: “Con đường mòn này được xây dựng bởi các tình nguyện viên – những người đã hy sinh thời gian rảnh rỗi của mình cho một điều gì đó lớn lao hơn bản thân, vì vậy tôi nghĩ điều đó nói lên rất nhiều điều.”

Một trong những sứ mệnh của Via Transilvanica là ngăn chặn dòng người rời bỏ vùng nông thôn, tạo cho họ lý do để ở lại hoặc thậm chí quay trở lại. Trong bữa trưa ngày thứ hai đạp xe, tôi đã trò chuyện với chủ nhà - người cho biết số lượng du khách mà bà đón tiếp đã tăng gấp sáu lần kể từ khi con đường mở cửa vào năm 2022. Đêm đó, tôi nghỉ tại nhà nghỉ La Moara - với nội thất bằng gỗ chạm khắc tinh xảo và gợi nhớ về vùng núi Alps. Trong bữa tối, tôi không thể cưỡng lại việc gọi thêm một phần súp găluște - những viên bánh bao semolina nhân thịt nổi trong nước súp thơm mùi thì là. Món chính là gà hầm ớt bột và polenta nướng trộn với pho mát tươi từ đàn cừu của chính chủ nhà.

Empty

Vào ngày cuối cùng, buổi chạy chiều là lên dốc trượt tuyết và sự khác biệt về thể lực giữa các thành viên trong nhóm trở nên rõ ràng hơn. Ngón tay cái luôn sẵn sàng trên nút hỗ trợ lực, nhưng ngay cả ở mức công suất tối đa, đó vẫn là một thử thách. Lúc này, tôi đã tìm được nhịp chạy của mình và rất thích thú với buổi tập đổ mồ hôi. Tuy nhiên, những người khác lại đang gặp khó khăn, khiến mọi thứ diễn ra hơi gián đoạn. Tuy nhiên, đây là một chuyến đi cân bằng tuyệt vời giữa rèn luyện sức khỏe và văn hóa, mang đến cái nhìn tươi đẹp về quá khứ và hiện tại của Romania – thông qua một chuyến đi lội bùn vào vùng nông thôn thơ mộng của đất nước này. Trong ba ngày, tôi đã đạp xe qua những phong cảnh thần tiên và ăn uống như một người nông dân Saxon hạnh phúc. Tôi đã thề sẽ quay lại để đạp xe nhiều hơn nữa trên con đường này.

Empty
Empty
Mời quý vị độc giả đọc tin hàng ngày về chủ đề sức khỏe tại suckhoecong.vn trong chuyên mục Văn hóa