

Thực tế, con người đang sống thọ hơn và thường phải đối mặt với nhiều bệnh mạn tính. Nhưng nhiều người con trưởng thành không thực sự biết chút gì tình trạng sức khỏe của cha mẹ mình cho đến khi: cha mẹ bị ngã; phải đi cấp cứu hoặc phải nhập viện vì bệnh nặng.
Tiến sĩ Louise Aronson - Bác sĩ lão khoa tại Đại học California, San Francisco (Hoa Kỳ) và là tác giả cuốn sách “Tuổi già”, cho biết: “Việc thiếu giao tiếp này gây tổn hại cho tất cả mọi người”. Trong những trường hợp khẩn cấp, con cái có thể bối rối không biết phải làm gì, không có thông tin gì và sau đó thì dễ rơi vào cảm giác tội lỗi về việc liệu họ đã đưa ra quyết định đúng đắn hay chưa. Đối với cha mẹ, sự im lặng có nghĩa là mong muốn của họ không được hiểu và con cái phải chịu đựng căng thẳng không cần thiết khi phải đoán mò. Để tránh những tình huống này,


Trong trường hợp khẩn cấp, các bác sĩ chỉ có cái nhìn tổng quan về tình trạng sức khỏe của cha mẹ bạn, vì vậy việc nắm bắt được các hoạt động hàng ngày có thể giúp họ chẩn đoán và điều trị cho cha mẹ bạn một cách hiệu quả.
Do vậy, theo Tiến sĩ Sabrina Taldone - Trưởng Khoa Nội tổng quát tại Đại học Y khoa Miami (Hoa Kỳ), con cái nên hỏi về thói quen sinh hoạt của cha mẹ và nếu có thể thì hãy đặt những câu hỏi cụ thể hơn về khả năng vận động và nhận thức của cha mẹ. Bởi vì đây có thể là những chủ đề nhạy cảm, vì vậy hãy xin phép trước khi thảo luận và giải thích lý do tại sao bạn lại hỏi: “Vì con quan tâm đến cha mẹ và muốn đảm bảo rằng con có thể hỗ trợ cha mẹ trong trường hợp khẩn cấp”, Tiến sĩ Taldone giải thích.
Cũng theo TS. Taldone, đôi khi, nói chuyện vòng vo lại là cách tốt nhất. Thay vì hỏi thẳng xem họ có bị ngã hay gặp vấn đề về trí nhớ không, hãy thử hỏi xem cha mẹ có ngại khi phải leo cầu thang, đi bộ đường dài hoặc đi xe ban đêm không? Hoặc có việc gì trước đây dễ dàng mà giờ lại cần nhiều nỗ lực hơn không, ví dụ như nhớ thanh toán hóa đơn hay theo dõi lịch hẹn.
Bác sĩ Taldone cho biết, hãy hỏi những câu hỏi này ít nhất một lần mỗi năm, hoặc sau bất kỳ sự kiện sức khỏe quan trọng nào, chẳng hạn như nhập viện hoặc phẫu thuật. Điều này đặc biệt quan trọng nếu bạn không sống chung hay gần cha mẹ và không trực tiếp chứng kiến những thay đổi dần dần của họ.

Tiến sĩ Namita Seth Mohta - trợ lý giáo sư y khoa tại Trường Y Harvard (Hoa Kỳ), cho biết, trước tiên hãy lập danh sách các loại thuốc mà cha mẹ bạn đang dùng, cùng với tên và số điện thoại của bác sĩ, các dị ứng và các cuộc phẫu thuật trước đó.
Theo TS. Mohta, danh sách này đặc biệt hữu ích trong trường hợp khẩn cấp vì nó cho bác sĩ biết bệnh nhân mắc phải những bệnh lý nền nào, liệu thuốc nào có thể là nguyên nhân gây ra bệnh và loại thuốc nào nên tiếp tục sử dụng hoặc tránh sử dụng trong bệnh viện.
Nếu có thể, hãy ghi chú lại bất kỳ loại thực phẩm chức năng, thực phẩm bổ sung nào mà cha mẹ bạn đang sử dụng hoặc bất kỳ loại thuốc kê đơn nào mà họ không dùng thường xuyên, dù là vì lý do chi phí, tác dụng phụ hay quên.
Bác sĩ Mohta cũng cho biết, hãy ghi lại tên và số điện thoại của bác sĩ điều trị chính cho cha mẹ bạn hoặc lưu ý tên bệnh viện mà cha mẹ bạn thường xuyên đi khám định kỳ/lấy thuốc để trong trường hợp khẩn cấp, bác sĩ có thể gọi điện xác nhận xem những loại thuốc nào đã được kê. Điều này đặc biệt quan trọng nếu cha mẹ bạn không muốn chia sẻ danh sách thuốc của họ với bạn.
Bạn có thể lưu trữ tất cả thông tin này dưới dạng tệp hoặc ảnh trên điện thoại, nhưng cũng nên cất một bản sao trong ví phòng trường hợp điện thoại hết pin.

Trong thời điểm khủng hoảng sức khỏe, cha mẹ hoặc con cái có thể phải đưa ra vô số lựa chọn. Mặc dù không thể lường trước được mọi tình huống, nhưng việc thảo luận trước về mục tiêu và giá trị có thể giúp cha mẹ cảm thấy chuẩn bị tốt hơn cho trường hợp khẩn cấp và giữ cho con cái cùng chung quan điểm.
"Vấn đề không chỉ là bạn muốn gì vào cuối đời mà còn là bạn muốn cuộc sống của mình như thế nào khi bạn về già," - Tiến sĩ Mohta cho biết.
Hãy tìm hiểu điều gì mang lại niềm vui và ý nghĩa cho cha mẹ bạn, những nỗi lo lắng lớn nhất của họ, những ưu tiên của họ trong điều trị y tế và những điều họ muốn tránh. Ví dụ, một người cha hoặc mẹ có thể nói rằng họ muốn dành khoảng thời gian cuối đời ở nhà, rằng họ không muốn được duy trì sự sống bằng máy móc trong phòng chăm sóc đặc biệt… chẳng hạn.

TS. Mohta cho rằng, để có thể “khai thác” được điều này, những người con có thể thử trong các buổi gặp mặt gia đình, cùng nhau chia sẻ những điều quan trọng đối với từng thành viên. Điều này có thể giúp cha mẹ bạn không cảm thấy bị cô lập và - nếu được thông báo trước, sẽ cho mọi người thời gian chuẩn bị, thay vì cảm thấy bị bất ngờ.

Tiến sĩ Aronson cho biết, một lý do chính khiến mọi người phải nhập viện hoặc vào các cơ sở chăm sóc là do sự không phù hợp giữa khả năng sinh hoạt hàng ngày của họ và môi trường gia đình. Vì vậy, hãy nói chuyện với bố mẹ bạn về việc thực hiện những thay đổi xung quanh nhà để giúp họ duy trì sự tự lập. Ví dụ, khi thị lực và khả năng giữ thăng bằng suy giảm, việc loại bỏ thảm trải sàn đã cũ, đồ đạc lộn xộn, và lắp đặt hệ thống chiếu sáng tốt hơn, ghế tắm và tay vịn,… có thể hữu ích. Một cú ngã có thể khiến cha mẹ bạn phải nhập viện, điều trị phục hồi chức năng và thậm chí chuyển đến viện dưỡng lão, vì vậy hãy trình bày những điều chỉnh này như một cách để giúp bố mẹ bạn duy trì quyền kiểm soát cuộc sống hàng ngày của họ.
TS. Aronson cho biết, việc thảo luận về nơi cha mẹ bạn sẽ sống lâu dài cũng rất quan trọng, không phải để thuyết phục họ chuyển nhà mà là để hiểu rõ hơn về sở thích của họ. Liệu cha mẹ bạn có muốn ở riêng không? Họ có sẵn sàng chuyển đến nơi ở nhỏ hơn không? Họ có muốn chuyển lên chung cư không? Họ có cân nhắc việc thuê người giúp việc, chuyển đến sống cùng người thân hoặc thử sống ở viện dưỡng lão không?
Việc trò chuyện sớm về vấn đề này có thể giúp tối đa hóa các lựa chọn cho cha mẹ bạn, vì danh sách chờ vào các cơ sở chăm sóc có thể dài và một số nơi không thể tiếp nhận những trường hợp bệnh nặng hơn.
Tiến sĩ Aronson cho biết, đôi khi đó là một sự thỏa hiệp: Con cái có thể ưu tiên sự an toàn, còn cha mẹ có thể ưu tiên sự độc lập. Việc cần làm là tìm ra điều gì đó có thể đáp ứng được cả hai yếu tố đó.

Khi cha mẹ quá ốm yếu không thể tự chăm sóc bản thân, bạn hoặc những người thân khác có thể phải thay nhau chăm sóc họ. Nhưng nếu nhóm người chăm sóc không thống nhất hoặc không chắc chắn ai là người chịu trách nhiệm chính, việc chăm sóc có thể không được như ý và nguyện vọng của cha mẹ có thể bị bỏ qua, Tiến sĩ Aronson cho biết.
Đó là lý do tại sao con cái nên hỏi rõ cha mẹ mình ai sẽ chịu trách nhiệm đưa ra các quyết định y tế và đảm bảo rằng điều này được mọi người hiểu rõ. Tiến sĩ Taldone cho biết, việc có cuộc trò chuyện này là điều tối thiểu, nhưng việc hoàn thành di chúc sống và mẫu ủy quyền chăm sóc sức khỏe cũng có thể hữu ích, trong đó nêu rõ nguyện vọng về chăm sóc y tế và chính thức chỉ định một người chịu trách nhiệm đưa ra quyết định trong trường hợp khẩn cấp. Hãy nhớ rằng, đây không phải là việc chọn người mình yêu thích mà là chọn người phù hợp nhất cho công việc này. Hãy cân nhắc một người ở gần hoặc có liên quan mật thiết, hiểu được mong muốn của cha mẹ và có thể làm theo những mong muốn đó ngay cả khi người khác không đồng ý, Tiến sĩ Taldone giải thích. Nói cách khác, đó có thể là bạn hoặc một trong những anh chị em của bạn, nhưng cũng có thể là bạn đời, bạn thân, anh trai hoặc chị gái của cha mẹ bạn.








Bình luận của bạn