Khi mèo cưng có dấu hiệu bất thường, cần được thăm khám bởi các chuyên gia, bác sĩ thú y kịp thời.
8 nguyên nhân gây rụng lông ở mèo cưng
Lý do nào khiến mèo cưng gầy đi nhanh chóng?
“Sen” có biết mèo cưng thích gì?
“Sen” có biết mèo cưng thích gì?
Nhiễm trùng túi mật, hay còn gọi là viêm túi mật do vi khuẩn, có thể xảy ra ở mèo thuộc mọi độ tuổi và giống loài. Đây là tình trạng vi khuẩn xâm nhập vào túi mật và ống dẫn mật, gây viêm, rối loạn chức năng đường mật và trong một số trường hợp có thể đe dọa tính mạng. Bệnh không có khả năng lây truyền từ mèo này sang mèo khác, nhưng lại thường xuất hiện khi cơ thể mèo đang có sẵn các rối loạn nền ở gan, ruột hoặc tụy.
Về mặt giải phẫu, túi mật của mèo nằm ngay bên dưới gan, có vai trò lưu trữ mật do gan sản xuất và giải phóng mật vào ruột non để hỗ trợ tiêu hóa chất béo. Khi túi mật bị viêm hoặc nhiễm trùng, dòng chảy của mật bị gián đoạn, làm ảnh hưởng đến quá trình tiêu hóa và thải độc của cơ thể. Đây cũng là điều kiện thuận lợi để vi khuẩn phát triển mạnh hơn trong túi mật.
Nguyên nhân phổ biến nhất của nhiễm trùng túi mật ở mèo là vi khuẩn di chuyển từ đường tiêu hóa hoặc từ máu xâm nhập vào túi mật. Một số loại vi khuẩn thường được ghi nhận gồm E.coli, Streptococcus, Clostridium và Salmonella. Ngoài ra, bệnh có thể liên quan đến tình trạng tắc nghẽn ống dẫn mật do sỏi mật, khối u, viêm gan, viêm tụy, viêm ruột hoặc chấn thương vùng bụng. Trong không ít trường hợp, nguyên nhân khởi phát cụ thể không thể xác định rõ ràng.
Biểu hiện lâm sàng của nhiễm trùng túi mật khá đa dạng. Một số chú mèo có thể đột ngột trở nên rất mệt mỏi, trong khi những con khác chỉ xuất hiện triệu chứng nhẹ và tiến triển âm thầm. Các dấu hiệu thường gặp nhất liên quan đến đường tiêu hóa như chán ăn hoặc bỏ ăn hoàn toàn, nôn mửa, tiêu chảy và đau bụng. Mèo bị đau bụng có thể ngồi khom lưng, trốn tránh, phản ứng dữ dội khi bị chạm vào hoặc liếm vùng bụng nhiều bất thường.
Một dấu hiệu quan trọng khác là vàng da. Tình trạng này xảy ra khi sắc tố bilirubin của mật không được thải trừ hiệu quả và tích tụ trong cơ thể. Chủ nuôi có thể nhận thấy màu vàng ở nướu răng, lòng trắng mắt hoặc mặt trong tai của mèo. Vàng da thường cho thấy đường mật hoặc chức năng gan đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Khi sắc tố bilirubin của mật không được đào thải, tình trạng vàng da sẽ xuất hiện.
Ngoài ra, mèo mắc bệnh còn có thể bị sốt, lờ đờ, giảm cân do ăn uống kém và rối loạn hấp thu. Trong những trường hợp nặng, nhiễm trùng túi mật có thể dẫn đến sốc với các biểu hiện như thở nhanh, nhịp tim tăng, nướu nhợt nhạt, thân nhiệt hạ và suy sụp nhanh chóng.
Do các triệu chứng khá giống với nhiều bệnh lý khác ở mèo, việc chẩn đoán nhiễm trùng túi mật cần dựa vào thăm khám thú y và các xét nghiệm chuyên sâu. Bác sĩ thú y thường chỉ định xét nghiệm máu, nước tiểu để đánh giá tình trạng viêm và chức năng gan, kết hợp với chụp X-quang và siêu âm ổ bụng nhằm quan sát túi mật cũng như các cơ quan lân cận. Trong một số trường hợp, cần lấy mẫu dịch mật để nuôi cấy vi khuẩn, giúp xác định chính xác tác nhân gây bệnh và lựa chọn kháng sinh phù hợp. Thủ thuật này thường được thực hiện dưới gây mê và có nguy cơ nhất định, nên cần được cân nhắc kỹ.
Điều trị nhiễm trùng túi mật phụ thuộc vào mức độ nặng nhẹ của bệnh. Với các trường hợp nhẹ, mèo có thể đáp ứng tốt với kháng sinh dùng trong thời gian dài, kết hợp truyền dịch để bù nước, thuốc chống nôn, kích thích ăn và thuốc hỗ trợ gan. Trong những trường hợp nghiêm trọng hơn, đặc biệt khi có tắc nghẽn hoặc tổn thương nặng ở túi mật, phẫu thuật cắt bỏ túi mật có thể là lựa chọn cần thiết. Mèo sau phẫu thuật thường phải được theo dõi sát tại bệnh viện và tái khám định kỳ.
Tiên lượng bệnh nhìn chung khá tốt nếu được phát hiện và điều trị sớm. Tuy nhiên, các trường hợp viêm nặng, có biến chứng như tắc hoặc vỡ đường mật sẽ làm tăng nguy cơ tử vong. Ngay cả khi đã hồi phục, mèo vẫn có khả năng tái phát, do đó việc theo dõi lâu dài là rất quan trọng.
Hiện nay chưa có biện pháp phòng ngừa đặc hiệu cho nhiễm trùng túi mật ở mèo. Tuy nhiên, việc đưa mèo đi khám thú y sớm khi có các dấu hiệu như bỏ ăn, nôn mửa, lờ đờ hoặc vàng da sẽ giúp phát hiện bệnh kịp thời và cải thiện đáng kể kết quả điều trị.








Bình luận của bạn