Empty
SK+ Thuy tinh mong manh-03

Sinh ra ở Anh Sơn, Nghệ An, Tú lớn lên cùng bệnh xương thủy tinh - căn bệnh di truyền hiếm gặp khiến xương giòn và dễ gãy, chỉ một cú ngã nhẹ cũng có thể để lại hậu quả nặng nề. Tuổi thơ của cậu không gắn với những lần chạy nhảy ngoài sân, mà là những lần bó bột, những tháng ngày nằm bất động nhìn bạn bè đi qua khung cửa sổ. Nhưng chính từ những giới hạn của cơ thể, một ý chí lặng lẽ đã hình thành.

Empty

Bệnh xương thủy tinh, hay Osteogenesis Imperfecta, xuất phát từ rối loạn trong quá trình sản sinh collagen type I - thành phần quan trọng tạo nên độ bền của xương. Người mắc bệnh thường có chiều cao hạn chế, vận động khó khăn, dễ gãy xương nhiều lần trong đời và có thể kèm theo các vấn đề về răng, thính lực. Hiện chưa có phương pháp điều trị khỏi hoàn toàn, do đó việc chăm sóc chủ yếu nhằm giảm nguy cơ gãy xương và cải thiện chất lượng sống. Với Tú, điều đó đồng nghĩa với việc phải sống chậm hơn, cẩn trọng hơn và chấp nhận rằng cơ thể mình mong manh hơn người khác rất nhiều.

Thế nhưng, năm 17 tuổi, Tú quyết định làm một điều không hề “mong manh”: Rời quê ra Hoàng Mai học nghề. Lần đầu tiên sống xa gia đình, không có người thân bên cạnh, cậu tự xoay xở giữa thành phố xa lạ. 6 tháng học nghề là 6 tháng Tú tập làm quen với nhịp sống mới, tập tự chăm sóc mình, tập chấp nhận những ánh nhìn tò mò của người lạ. “Tôi biết mình không giống người bình thường, nên nếu không cố gắng hơn thì sẽ càng tụt lại phía sau”, cậu nói.

Khi khóa học kết thúc, Tú đi xin việc với hy vọng có thể tự đứng vững. Nhưng thực tế không dễ dàng. 3 công ty liên tiếp từ chối vì cậu chưa đủ 18 tuổi để ký hợp đồng lao động. Những cánh cửa khép lại quá nhanh với một người trẻ đang háo hức bước vào đời. Tú kể, lúc đó buồn chứ, nhưng không có nhiều thời gian để buồn. Cậu quay lại làm cho thầy dạy nghề của mình, tiếp tục mài giũa tay nghề và chờ cơ hội.

Empty

Khi chương trình học kết thúc, Tú không còn được hỗ trợ ăn ở. Cậu rủ một người bạn cũng ngồi xe lăn thuê trọ cùng nhau ở khu Cầu Tó (Hà Nội), cách nơi làm việc khoảng 3km. Căn phòng nhỏ hẹp, lối đi chật chội, không hề phù hợp cho người sử dụng xe lăn. Mỗi ngày đi làm về là một lần thử thách. 2 người phải thay phiên bò dưới nền nhà để vào được bên trong, rồi mới ngồi lên xe lăn bấm thang máy. “Lúc nào cũng chờ vắng người mới dám vào phòng vì ngại”, Tú kể, giọng trầm xuống. Sự ngại ngùng ấy không phải vì xấu hổ về bản thân, mà vì không muốn trở thành tâm điểm của những ánh nhìn thương hại.

Chi phí thuê trọ 3 triệu đồng mỗi tháng, trong khi tổng lương của cả 2 chỉ khoảng 2,5 triệu. Số tiền làm ra không đủ tiền nhà. Những bữa cơm vì thế cũng dè sẻn. Có tháng, cả 2 chỉ dám mua nửa con gà, chia nhau từng phần nhỏ. Việc nhà được phân chia rõ ràng: Một người rửa bát, phơi đồ; Người kia nấu ăn. Công việc giặt giũ trở thành thử thách lớn nhất trong không gian chật hẹp ấy. Mọi sinh hoạt đều chậm hơn, vất vả hơn, nhưng chưa bao giờ họ có ý định bỏ cuộc.

Con đường đi làm qua ngã tư Cầu Tó (Hà Nội) đông xe và không có đèn tín hiệu. Mỗi lần sang đường là một lần nín thở. Những ngày mưa gió, bánh xe lăn nặng trĩu, mặt đường trơn trượt càng khiến hành trình thêm rủi ro. Vậy mà gần một năm trời, 2 chàng trai trẻ vẫn kiên trì đi và về như thế. “Chỉ nghĩ đơn giản là phải đi làm, phải sống được bằng nghề mình chọn”, Tú nói, như thể đó là điều hiển nhiên.

Empty

Dịch bệnh bùng phát vào năm thứ hai. Với cả xã hội, đây là một biến cố chung, nhưng với Tú, đây còn là một bước ngoặt. Cậu được cho làm việc tại nhà. Tay nghề đã vững hơn, kinh nghiệm tích lũy nhiều hơn, thu nhập tăng lên khoảng 7 - 8 triệu đồng mỗi tháng. Con số ấy không lớn với nhiều người, nhưng với Tú khi đó, đây là sự giải tỏa. “Lần đầu tiên tôi thấy mình không còn quá lo tiền trọ, tiền ăn từng tháng”, cậu nhớ lại.

Sau gần 3 năm làm cho thầy, Tú chuyển sang một công ty ở Hà Đông. Môi trường mới giúp cậu học thêm nhiều kỹ năng, mở rộng các mối quan hệ và nhìn nghề nghiệp của mình ở một vị thế khác. Thời gian này, Tú ở một mình. Nơi làm việc cách phòng trọ khoảng 1km. Ca chiều kết thúc lúc 10 giờ tối, đường về có tối nhưng không còn khiến cậu sợ hãi như những ngày đầu ở Cầu Tó. Những hôm mưa ngập được nghỉ, điều kiện làm việc ổn định hơn trước rất nhiều.

3 năm đầu đi làm, gần như không có tích lũy. Tất cả chỉ đủ để trang trải cuộc sống. Trong khoảng 50 người học cùng khóa, chỉ 6 người còn trụ lại với nghề. “Có lúc mệt, có lúc muốn dừng lại. Nhưng tôi nghĩ nếu mình bỏ thì những năm đã cố gắng trước đó coi như vô nghĩa”, Tú chia sẻ.

Empty

Bước ngoặt lớn thực sự đến khi Tú quyết định nghỉ làm ở công ty Hà Đông. Thời điểm ấy, một người anh từng là nhân viên cùng công ty cũ đã chủ động tạo điều kiện để Tú nhận thêm việc. Chính sự tin tưởng và dìu dắt của người anh này đã mở ra cho Tú những cơ hội mới. “Nếu không có anh ấy, chắc tôi không có ngày hôm nay”, Tú nói chân thành. Nhờ được giao việc, được hướng dẫn tận tình và trao cơ hội thử sức ở những dự án lớn hơn, thu nhập của Tú tăng dần. Từ những hợp đồng đầu tiên làm thêm, cậu gây dựng được nguồn khách hàng riêng và mạnh dạn chuyển hẳn sang làm tự do.

Công việc tự do (thiết kế nội thất online) đã mang lại thu nhập dao động từ 30 - 50 triệu đồng mỗi tháng. Lần đầu tiên trong đời, Tú không chỉ đủ sống mà còn có thể phụ giúp gia đình. Với số tiền tích góp được, cậu đã giúp bố mẹ xây lại căn nhà ở quê - điều mà trước đây Tú từng nghĩ là quá xa vời. “Nhìn bố mẹ có căn nhà khang trang hơn, tôi thấy mọi vất vả trước đây đều xứng đáng”, cậu chia sẻ.

Thế nhưng, khi được hỏi điều gì khiến mình tự hào nhất, Tú không nhắc đến thu nhập. Cậu nói về cảm giác được tự đứng trên đôi chân, dù là đôi chân yếu ớt của chính mình. “Tôi chỉ muốn được nhìn nhận như một người lao động bình thường. Không ai cần thương hại tôi cả”.

Ở tuổi 24, Tú hiểu rằng bệnh xương thủy tinh sẽ còn theo mình suốt đời. Nguy cơ gãy xương vẫn luôn hiện hữu trong từng chuyển động. Nhưng thay vì để căn bệnh trở thành ranh giới, cậu chọn biến bệnh của mình thành động lực. Điều Tú mong muốn không phải là sự thương hại, mà là sự công nhận. Cậu muốn được nhìn nhận như một người lao động nghiêm túc, có năng lực và có đóng góp.

Từ cậu thanh niên 17 tuổi rụt rè rời quê, từng chờ vắng người mới dám vào phòng trọ, đến người trẻ hôm nay có thể tự chủ tài chính và phụ giúp gia đình, hành trình ấy không trải hoa hồng. Hành trình ấy được tạo nên từ những ngày mưa vượt ngã tư không đèn hiệu, từ những bữa cơm dè sẻn và từ một nghị lực sống phi thường khiến ai cũng có phần nể phục.

“Không ai chọn được mình sinh ra thế nào”, Tú nói chậm rãi. “Nhưng mình có thể chọn cách sống”.

Và lựa chọn của Tú, suốt những năm qua luôn là bước tiếp về phía trước, bền bỉ như cách cậu giữ thăng bằng giữa một cơ thể nhỏ bé và một ý chí lớn lao không dễ vỡ - như thuỷ tinh mong manh.

Empty
Empty
Mời quý vị độc giả đọc tin hàng ngày về chủ đề sức khỏe tại suckhoecong.vn trong chuyên mục Tôi chia sẻ