Niềm vui chiến thắng của các cầu thủ U23 Việt Nam
U23 Việt Nam hạ đẹp U23 Hàn Quốc - Hơn cả một giấc mơ
U23 Việt Nam - U23 Trung Quốc: Chỉ là thắng bao nhiêu mà thôi
Một U23 Việt Nam quá hoàn hảo và lịch sử đang lặp lại
1.
Hãy nhớ lại những lần Đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup (2008, 2018), những lần U23 VN giành HCV SEA Games 30, 32 và 33 và lọt sâu vào AFC Cup (2018, 2026) với sự tỏa sáng rực rỡ của các ngôi sao Quang Hải, Hoàng Đức, Đình Bắc, Văn Khang… với những màn ăn mừng cờ xe dòng người tột đỉnh, những lần đón rước linh đình và đặc biệt là những buổi liên hoan mâm cỗ của gia đình cầu thủ với bà con xóm giềng, với người hâm mộ, thực sự đang tạo ra một nét đặc biệt hiếm thấy từ xưa tới nay!
Niềm vui bất tận và những màn đi bão rực lửa của người hâm mộ bóng đá Việt Nam sau mỗi chiến thắng - Ảnh: Soha
Không rõ màn ăn mừng bằng những mâm cỗ tíu tít này bắt đầu từ ai, từ khi nào? Chỉ biết rằng, “bữa tiệc của niềm tự hào quê hương” thường bắt đầu khi ĐTVN hoặc U23 VN kết thúc thành công một giải đấu, như SEA Games 33 mới đây chẳng hạn với việc gia đình cầu thủ Hiểu Minh dọn 50-70 mâm đãi bà con hâm mộ, trả ơn, trả nghĩa bà con đã nhiệt tình ủng hộ đứa con yêu đam mê bóng đá và đeo đuổi sự nghiệp đòi hỏi nhiều mồ hôi, nước mắt này.
Mới nhất, vang nhất là câu chuyện gia đình cầu thủ Đình Bắc, ngôi sao sáng chói của U23 VN tại AFC Cup 2026 dọn tới 300 mâm để “đãi cả làng, cả huyện” để tri ân người hâm mộ quê nhà. Khiêm tốn hơn, gia đình các cầu thủ Văn Bình, Quốc Cường cũng tổ chức tiệc mặn mời bà con chòm xóm ở quê cùng vui chung với thành công đáng nói của đứa con quê nhà.
Gia đình cầu thủ Đình Bắc tổ chức tiệc tri ăn bà con hàng xóm - Ảnh: VOV
Ai đó nói rất đúng rằng, bóng đá không có khán giả là bóng đá chết! Với sự hâm mộ của khán giả qua sóng truyền hình (các trận đấu của U23 VN mới đây phát sóng qua mạng đã bị nghẽn, giật… cho thấy điều đó), với những màn “đi bão” ở khắp các nơi sau mỗi chiến thắng, với những màn “mâm cỗ” nói trên đang trực tiếp “phản biện” chính điều đó. Tất nhiên, bóng đá mà người hâm mộ VN đang say sưa cổ vũ là bóng đá chiến thắng, bóng đá ý chí và tài năng, bóng đá của các ngôi sao, của các tập thể ăn ý… Còn nếu không có được những điều đó, ai cũng biết ngay cả V-League và giải hạng Nhất, các khán đài trống vắng đến hoang mang vẫn là chuyện… xưa như trái đất mà thôi.
II
Nếu để ý kỹ, có thể thấy bóng đá Việt đang đi theo con đường đúng đắn, đúng hướng và thành công là điều không bất ngờ. Hãy nhìn kết quả của U23 VN tại SEA Games, tại AFC Cup… gần đây sẽ thấy những gì đã “gieo” xứng đáng được “gặt”. “Gieo” đó là đào tạo trẻ căn cơ với giáo án, giáo trình tiên tiến, đội ngũ giảng viên giỏi, cầu thủ được cọ xát thường xuyên… Chỉ tính trong năm 2025, đã có giải đấu của các lứa U, từ U9, U14, các giải trẻ thi đấu 2 vòng, thi đấu trong nước và quốc tế, nghĩa là tạo đủ cơ hội và điều kiện cho các tài năng trẻ nở rộ. Và “gặt” là thể hình, thể lực, tâm lý cầu thủ đảm bảo thi đấu với cường độ cao, như cách U23 VN mới đây đã thể hiện trước các đối thủ châu lục, là chiến thắng không cần may mắn như nhiều người đã biết.
Đã có nhiều nước nhập tịch cầu thủ ồ ạt nhưng không thành công và thành công tạm thời. Bóng đá Việt nhất quán quan điểm đi lên từ đào tạo trẻ, kết hợp nhập tịch có chọn lọc để tạo sự phát triển bền vững, lâu dài. Đã có nhiều cầu thủ nhập tịch, ngôi sao Việt kiều tiềm năng được gọi lên ĐTVN và U23 VN, đã có thành công với Nguyễn Xuân Son và niềm hy vọng với nhiều ngôi sao khác. Nhưng thực ra, hy vọng con đường tiến tới World Cup của bóng đá VN hiện tại lại không đặt tất cả vào lứa cầu thủ tiềm năng hiện tại, kể cả Quang Hải lẫn Đình Bắc và càng không nương tựa, chờ đợi vào bất cứ ngôi sao Việt kiều nào đang trôi dạt trên thế giới?
Bóng đá Việt Nam đang sản sinh ra nhiều những cầu thủ trẻ xuất sắc và Đình Bắc là một trong số đó - Ảnh: Tuoitre
Nói cho cùng, để vươn tới các đội bóng hàng đầu châu lục, nhìn cách U23 VN thể hiện mới đây thì có thể có hy vọng ban đầu, nhưng để đặt trọn niềm tin thì có lẽ chúng ta vẫn phải chờ đợi. Bởi dù đã được cải thiện về thể lực, thể hình thì U23 VN vẫn có điểm yếu cốt tử trong cản phá bóng bổng (trước U23 UAE hay Trung Quốc chẳng hạn), khoảng cách cầu thủ đá chính và dự bị còn quá lớn (trận gặp U23 TQ cho thấy rõ điều này khi Hiểu Minh chấn thương)… Hiện tại, người am tường đang chờ đợi lứa U17 dưới tay HLV người Brazil, ông Cristiano Roland từng bước trưởng thành theo thời gian. Đây là một tập thể thi đấu gắn kết, giàu tính va chạm, đầy nội lực, được dẫn dắt bởi một ông thầy giỏi. Hãy chờ xem điều gì sẽ đến trong thời gian tới?
III
Khi việc lớn còn trong toan tính và chờ đợi, như thông thường chúng ta trở lại cùng V-League và giải hạng Nhất, cùng cúp quốc gia, cùng các giải đấu CLB cấp khu vực và châu lục. Rõ rành, xem V-League cũng hấp dẫn, cũng đáng nói nhưng chưa đến mức sẽ được…ăn cỗ như sau khi xem ĐTVN hay U23 VN thi đấu và chiến thắng. Mà nói thẳng ra, ĐTVN và U23 VN đâu có thi đấu thường xuyên, liên tục nên được ăn cỗ hay đi bão thì cũng là chuyện năm thì, mười họa mới có một đôi lần. Còn nhớ sau chiến thắng của U23 VN mới đây, có người khẳng định công lao, công sức chính đều nhờ cậy ở các CLB để tạo nên dàn cầu thủ ưng ý như hiện tại. Các nền bóng đá phát triển cũng đi từ CLB, giải đấu ở đó thực sự thu hút người xem quanh năm, suốt tháng. Bóng đá Việt, dù thành công hay chưa thì có vẻ đang đi tắt, đi “ngược” con đường quen thuộc, tất yếu đó? Và chúng ta vẫn có được những màn ăn mừng hoành tráng, đông đảo không đâu có nổi? Lạ và vui, dư âm ngây ngất chính là chỗ đó.








Bình luận của bạn